Khi nào nó sẵn sàng?

Rate this post

Mặt tích cực không có gì lạ khi mạng xã hội có thể biến nhà thành tòa soạn, người dân thành phóng viên. Nhiều vụ việc đã được làm rõ, xử lý thích đáng, nhiều thông tin có giá trị, hữu ích cho xã hội được đưa lên mạng xã hội.

Ngoài ra, mặt tiêu cực của mạng xã hội cũng không nhỏ, từ việc vạch trần đời tư, vu khống, vu khống cá nhân, tung tin giả, tin chưa được kiểm chứng … gây hại cho cộng đồng …

Một trong những điểm tiêu cực là dựa vào giao tiếp gián tiếp trên không gian mạng, người ta tự cho mình cái quyền là người phán xử, định tội, kết tội người khác trong khi chưa có đủ bằng chứng. Tự cho mình cái quyền phán xét, vùi dập lỗi lầm của người khác một cách thật phũ phàng, tàn nhẫn….

Trong câu chuyện người đàn bà ngoại tình bị tố ném đá, Chúa Giê-su phán cùng đám đông: “Ai không có tội giữa anh em, thì hãy ném đá trước đã”, và kết quả là từ xưa đến nay. Lớp trẻ dần rời đi, chỉ còn lại người phụ nữ. Chúa Giê-su lại nói: “Hỡi người phụ nữ, họ ở đâu? Không ai lên án bạn… Tôi cũng vậy, tôi không lên án bạn… ”.

Câu chuyện này cứ ám ảnh tôi khi sáng đi làm về thấy mọi người bàn tán xôn xao về câu nói gây bão của biên tập viên VTV. Các hội nhóm chia sẻ, mọi người thi nhau tung ra những lời chỉ trích nặng nề về những dòng trạng thái mà cô nàng đăng tải.

Suy cho cùng, với kinh nghiệm bản thân, việc thức trắng đêm để theo dõi bản tin về cơn bão lớn là thử thách mới của cô gái này. Cảm giác chinh phục thành công khiến nàng hưng phấn và không đủ tỉnh táo để lựa chọn ngôn ngữ truyền tải phù hợp vào thời điểm này.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng những gì mình đăng lên trong lúc cao hứng sẽ được ai đó chộp lấy và chia sẻ cho đội cầm đuốc hạnh phúc soi chân người khác. Biệt đội đó sẽ đeo bám cô, đánh hơi đủ thứ để dùng bàn phím chĩa mũi giáo tấn công và xé xác cô.

Nhiều “bồ tát kiếp” nhân danh mọi điều tốt đẹp để tấn công người báo tin một cách ô nhục, xấu xa. Cảm giác thất vọng và không hài lòng tiềm ẩn trong cuộc sống của họ đã nhân cơ hội này chộp lấy một phát thanh viên nhất thời lỡ lời “lừa dối”.

Đúng là: “Đánh chân thì đỡ phải sào. Nếu nó xảy ra, bạn phải làm gì bây giờ? “

Cô nhận ra sai lầm của mình và sửa chữa ngay, nhưng cô không thể theo kịp đội thợ săn hung hãn, họ không nhìn thấy sự tận tâm, cầu nguyện, sửa sai của cô mà chủ động tấn công cô bằng những lời lẽ tàn nhẫn. . “Lời nói đẫm máu”, ngôn ngữ không lưỡi nhưng sắc hơn dao, có thể cắt đứt sự nghiệp, thậm chí cướp đi sinh mạng của một con người.

Biên tập viên Quỳnh Hoa (VTV) lên tiếng xin lỗi sau những “lời lẽ không phù hợp” liên quan đến bão Noru.

Tôi không có quan hệ gì với biên tập viên này nhưng quan điểm cá nhân của tôi là dòng trạng thái của cô ấy không có hại cho xã hội, hoặc có hại cho cộng đồng. Bằng chứng là cô ấy ngay lập tức sửa chữa những điều vô lý, không thách thức hay phản ứng thái quá trước những lời chỉ trích. Trong khi nhiều người lao vào công kích cô như một sự báo thù, mỉa mai, mỉa mai, cay nghiệt hơn cả dì ghẻ và con rể. Đó là sự tàn nhẫn trong văn hóa đối nhân xử thế giữa người với người.

Cần gì nói đến bất công, áp bức, cường quyền, tham nhũng, bạo hành, bạo lực học đường, gia đình … mấy ai cứ im lặng, cúi đầu khuất phục trước sự hèn nhát. Còn cô gái trẻ chỉ có một dòng trạng thái không chuẩn mực, dồn hết tâm sức để cưỡng bức mọi người, gây áp lực cho những người liên quan …, để rồi có nguy cơ chấm dứt sự nghiệp của cả một người. Thử hỏi nhân danh một điều tốt đẹp để cảm thấy xót xa cho miền Trung đang bão bùng mà không có hành động cụ thể, thay vào đó là chỉ trích, thậm chí sỉ nhục người đã thức trắng đêm để xem tin bão, liệu điều đó có cần thiết.

Những cá nhân chưa làm được gì hoàn toàn có thể im lặng, tập trung hoàn thiện bản thân, phấn đấu xây dựng bản thân, cống hiến cho xã hội, “ngậm máu phun người, miệng ăn mày bẩn trước”.

Xây dựng văn hóa sử dụng mạng xã hội không phải là việc dễ dàng nhưng cũng cần có thể chế, chế tài đối với những bình luận tiêu cực, ác ý mang lại hậu quả xấu cho cá nhân. Nếu không có kim chỉ nam cho quyền tự do ngôn luận, một ngày nào đó bất kỳ ai cũng có thể trở thành nạn nhân của bạo lực và bắt nạt trên mạng. Một số học sinh đã tìm đến cái chết để giải tỏa áp lực bị lạm dụng mạng xã hội.

Trước khi có chế tài, cần có nhiều bài báo mang tính định hướng, xây dựng văn hóa sử dụng mạng xã hội, thông tin cá nhân, chuyện riêng tư,… không thể trở thành miếng mồi cho đội Kền kền trực tuyến. Nhóm nghiên cứu chỉ đang quan sát sơ hở nhất thời của ai đó để nhảy vào và xé nát nó. Những người có uy tín và tầm ảnh hưởng trong xã hội cần cân nhắc những phát ngôn của mình, tự bảo vệ mình thay vì vô tình trở thành nạn nhân bị sập bẫy trên mạng không lối thoát.

Leave a Reply

Your email address will not be published.